Khi còn trẻ, bất cứ thứ gì chúng ta cũng bỏ vào miệng. Khi lớn lên một chút, cái gì giá trị chúng ta cho vào túi. Khi già đi, dường như ký ức đã phai mờ dần. Sau bao nhiêu năm tháng, thứ ta còn có thể giữ lại là gì??? Là tiền – cái chúng ta dùng cả đời để tích góp? Là biệt thự, xe hơi – cái chúng ta chạy đua theo thời thượng? Là hư danh – cái chúng ta ngẩng mặt lên khi ra đường? Là sắc đẹp – cái chúng ta đánh đổi bằng mọi giá, thậm chí vứt bỏ cả gia đình nhỏ để đạt được dục vọng ấy? p/s: Thời gian là chiếc thuyền không có vé khứ hồi. Hãy lên thuyền, trải nghiệm, sống hết mình, tạo giá trị. Để khi rời khỏi thuyền,những người ở lại sẽ khóc vì tiếc thương, còn chúng ta mỉm cười thanh thản. —-> 30/11/2018- một sáng bình yên – Vũng Tàu, nơi ký ức và khung trời kỉ niệm.

Trẻ bỏ miệng, lớn bỏ túi, già bỏ quên

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *